Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • CHÚT KỈ NIỆM

    HÌNH ẢNH KỈ NIỆM

    Tài nguyên dạy học

    CÁC THÀNH VIÊN

    LIÊN KẾT WEB

    • (
  • ()
  • (Hà Nội
    Đồng Hới
    Huế
    TP.HCM
    )
  • ()
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    KHÔNG GIAN ĐẸP

    ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

    Ảnh ngẫu nhiên

    Trang_My_Dung.flv LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf Chuc_mung_832013.swf Happy_new_year.swf Thiep_moi_sinh_nhat_Thanh_Nghi19.swf P10200941.jpg Tro_lai_mua_he2.swf Cho_thang_tu_that_hien.swf 2ba_Trung_tr6bd0cbbff.jpg Chuc_mung_ngay_Quoc_te_phu_nu_thiep_23.swf NOI_VONG_TAY_LON__PHAN_1.flv HAPPY_NAW_YEAR.swf Bai_ca_co_giao_tre.mp3 Ntnam_xua4.swf

    VỀ ĐẦU TRANG

    NHẠC TÔI YÊU

    Chào mừng quý vị đến với Website Phạm Thị Hương Lan.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Ý đẹp lời hay > Viết về Mẹ >

    Viết về Mẹ

                                                                          

     Mỗi người trong chúng ta không ai là không có mẹ. Tình thương của bà dành cho chúng ta mỗi người mỗi khác nhưng cái chung mà tất cả chúng ta đều thừa hưởng được từ bà là những hy sinh vô bờ bến để nuôi con khôn lớn.Bất kể ở đâu, bất kể hoàn cảnh nào thì tình yêu ấy cũng không bao giờ thay đổi.
    Những sáng tác về tình mẫu tử trong kho tàng văn chương nghệ thuật Việt Nam có lẽ bắt nguồn từ những bài hát ru của người mẹ cả ba miền Nam Trung Bắc. Những đứa trẻ được nuôi dưỡng từ tiếng ầu ơ dịu ngọt này đã thai nghén những bài thơ viết về mẹ sau khi trưởng thành và nhanh chóng được người đời chia sẻ.

    • Bắt đầu biết thương nhớ mẹ từ sớm, từ khi mới chập chững những bước đầu tiên thế nhưng để trọn vẹn cảm nhận được tình mẹ thì phải đợi đến khi khôn lớn. Người sinh viên nghèo xa nhà đi học ở thành phố bỗng dưng một hôm thấy nhớ mẹ đến nao lòng. Anh như con trẻ, cảm thấy mẹ mình là một nguồn sức mạnh chở che mà anh không thể tìm nơi đâu khác.
                                  
      "Lâu nay con trọ học xa nhà
      Sống tự lập thiếu thốn nhiều mẹ ạ!
      Nhưng một thứ con thiếu nhiều hơn cả
      Là vòng tay mẹ âu yếm sớm chiều.
      Thiếu một chút muối, mì chính, hạt tiêu
      Con có thể chạy vay phòng khác
      Nhưng mẹ ơi! Tình mặn nồng ấm áp
      Của mẹ hiền nào con biết vay ai??!!"


    • Từ khi nuôi con khôn lớn cho đến khi gả chồng không biết bao nhiêu là cực nhọc. Con về nhà khác cũng mang theo nước mắt mẹ hiền mặc dù ngoài mặt bà vẫn gượng cười cho trọn ngày vui của con. Nhà thơ Nguyễn Bính vẽ lại cảnh tượng này:

      "Đưa con ra đến cửa buồng thôi
      Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
      Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
      Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi."


    • Nhà thơ Xuân Quỳnh viết về người mẹ của chồng mình mà khi đọc lên sức lôi cuốn của những câu thơ của bà khiến người ta không thể không tự hỏi: phải chăng Xuân Quỳnh đang nhắc cho chúng ta về một người mẹ hiền mà đã quá lâu chúng ta quên bẵng?
                              
      "Phải đâu mẹ của riêng anh
      Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
      Mẹ tuy không đẻ không nuôi
      Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
      Ngày xưa má mẹ cũng hồng
      Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
      Bây giờ tóc mẹ trắng phau
      Để cho mái tóc trên đầu anh đen
      Giữa làn hoa cỏ núi sông
      Giữ lòng thương Mẹ mêng mông không bờ
      Chắt chiu từ những ngày xưa
      Mẹ xin anh để bây giờ cho em"


    • Hình ảnh nghèo khó của làng quê Việt Nam với những mái tranh nghèo và những gia đình đôi khi neo đơn đến tội nghiệp đã đi vào văn chương Việt Nam với khả năng gây xao động lòng người. Trong những mái tranh nghèo ấy tình mẹ lại càng tỏa sáng biết bao nhiêu với những thân cò lặn lội.
      Người con ao ước mua cho mẹ mình những miếng trầu thơm cay và cứ mỗi khi đi ngang hàng trầu thì niềm ao ước ấy lại càng mãnh liệt. Đến khi có thể mua miếng trầu cho mẹ thì bà đâu còn nữa. Người con gái tội nghiệp cũng là nhà thơ Nguyễn Thị Mai kể lại trong nước mắt.
                                                       
      "Mẹ ơi?
      Thơm cay một miếng trầu xưa
      Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
      Bây giờ đã bớt gieo neo
      Lại không còn mẹ mà chiều. Khổ không?
      Từ ngày đưa mẹ ra đồng
      Qua hàng trầu vỏ con không dám vào"


    • Có một điểm chung của những bà mẹ Việt Nam là sự khó nhọc nuôi con cùng những hy sinh vô bờ đã khiến bà trở thành biểu tượng của điều thiêng liêng mà chúng ta ai cũng có một.
                             
      "À à ời, À à ơi...
      Cái ngủ, mày ngủ cho lâu,
      Mẹ mày đi cấy đồng sâu, chưa về,
      Bắt được con trắm con trê,
      Cầm cổ lôi về, cho cái ngủ nó ăn.
      À à ời, À à ơi..."


    • Và hình ảnh người Mẹ già thui thủi một mình trên cánh đồng chiều đông buốt giá

      "Thương nhiều lắm dáng mẹ lom khom
      Cúi trên ruộng đồng chiều đông buốt giá,
      Nặng gánh rau chợ tàn chiều muộn,
      Chắt chiu tiền nhàu nát gửi con xa.
      Tim thổn thức, nước mắt cứ trào ra
      Khi cầm trên tay tờ bạc nhàu cũ nát."


    • Và hình ảnh người mẹ của nhà thơ Thanh Vân cho thấy sự vất vả của bà trên cánh đồng như thế nào:

      "Mẹ tôi bước xuống đồng sâu
      Ngọn cỏ ngóc đầu sắc tựa mũi chông
      Mẹ tôi ngã quỵ xuống đồng
      Cây lúa đòng đòng đỡ mẹ đứng lên."


    • Nhà thơ Vương Trọng khi đến tuổi 70 khi nằm chiêm bao thấy lại mẹ mình với những câu thơ đau sót:
                               
      "Đã có lần con khóc giữa chiêm bao
      Khi hình mẹ hiện về năm khốn khó
      Đồng sau lụt đường đê sụt lở,
      Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
      Anh em con chịu đói suốt ngày tròn,
      Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa.
      Có gì nấu đâu mà nhóm lửa
      Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về
      Chiêm bao ta nước mắt dầm dế
      Con gọi Mẹ một mình trong đêm vắng
      Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng
      Tới vuông đất Mẹ nằm lưng núi quê hương."


    • Hình ảnh của mẹ hiền ăn sâu vào tiềm thức của người con xa quê như một vết thương không bao giờ lành. Thao thức nhớ mẹ là tình cảnh chung và nhà thơ Hoàng Phố, sống cách Việt Nam nửa vòng trái đất mượn bạn mình đến nhà để thăm bà trong khi heo hút:
                               
      "Mày có đi làm ghé chơi thăm má
      mua một tô mì cho má giùm tao
      nhớ thêm bột nêm vào trong hoành thánh
      tánh má từ xưa vẫn thích ngọt ngào

      Nếu mà hỏi mày làm ăn có khá
      cũng ráng mà cười nói được nghe chưa
      tính má hay buồn nghe ai thất bại
      bốn chục năm rồi má vẫn như xưa

      Khi mày ra về cũng nên hẹn lại
      sẽ đến thăm khi rảnh rỗi việc nhà
      má như trẻ thơ thích ngồi nói mãi
      những chuyện ngày xưa hồi còn có ba

      Ừ mà tao quên mày đốt cho ba
      một nén nhang thơm cho má mát lòng
      bởi tao đi rồi là hai hình bóng
      nay đã mất tăm vừa con vừa chồng..."


    • Nhà thơ Trần Trung Đạo cũng ở xa nhà , xa rất xa nhưng cũng hạnh phúc hơn khi còn nghe ra giọng nói yêu dấu của mẹ mình:

      "Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
      Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
      Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
      Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi."


    • Và rồi nhà thơ thở dài với những cách trở mà ông không hy vọng gì san lấp được. Ông chỉ còn niềm mơ ước duy nhất nhưng chừng như niềm mơ ước này cũng chỉ là thiên thu mà thôi...
                            
      "Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
      Bên đời gió tạt với mưa tuôn
      Con đi góp lá nghìn phương lại
      Đốt lửa cho đời tan khói sương

      Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
      Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
      Mẹ xa xôi quá làm sao vói
      Biết đến bao giờ trông thấy nhau

      Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
      Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
      Đau thương con viết vào trong lá
      Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

      Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
      Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
      Ví mà tôi đổi thời gian được
      Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

      Ví dầu tình bậu muốn thôi
      Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra.
      Bửa nay lên giổ bên chồng
      Tay bưng quả nếp tay bồng con thơ."



    • Những chiếc bông hồng tượng trưng cho những người còn mẹ là một phong tục đẹp của người Nhật và đi sâu vào lòng chúng ta từ nhiều năm qua. Khi cánh hoa hồng biến thành màu trắng thì nỗi bất hạnh cũng ập xuống cuộc đời. Nhà thơ Trần Kiêu Bạc trở về nhà thẩn thờ sau khi chôn cất mẹ:
      Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu
      Con trở về nhà một mình trống vắng
      Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
      Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi


    • Với nhà thơ Thu Nguyệt thì niềm đau có khác như màu trắng hoa cà na từ đây dưới mắt nhà thơ đã chớm mang một màu tang chế:
                     
      "Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng
      Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời
      Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ
      Có rất nhiều những cánh hoa rơi.

      Hoa cũng như đời mẹ, mẹ ơi!
      Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ
      Cô đơn nào hơn những người mẹ trẻ
      Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn.

      Giọng ru buồn len lén hoàng hôn
      Ba mươi năm sau đời con mới hiểu
      Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu
      Nhiều như bông cỏ dại quê mình."


    • Nhà thơ Vương Trọng cho chúng ta những khúc hát đẫm nước mắt như trong giấc mơ mà nhà thơ trải qua:

      "Con lang thang vất vưởng giữa đời thường,
      Đâu cũng sống không đâu thành quê được.
      Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp,
      Con ít về từ ngày mẹ ra đi.
      Đêm tha hương con tìm lại những gì
      Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa.
      Mong hình mẹ lại hiện về giấc ngủ
      Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao."


      Người mẹ trong tâm thức Việt Nam vẫn luôn sáng lên niềm hy vọng tuyệt đối. Là chỗ nương thân, là bóng mát, là đại dương, hay là gì chăng nữa vẫn không nói hết được tình yêu của bà đối với con thơ. Ngày Mother's Day, nghĩ về mẹ một chút cũng là diễm phúc vì con biết con đã và đang từng có mẹ...


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thị Hương Lan @ 19:22 07/08/2009
    Số lượt xem: 1539
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến